Nàng đi như gió mùa xa. Làn hơi nhẹ nhàng run qua tóc đen của nàng, mang theo tình nhớ da diết. Nàng hồi ức về ngày xưa, khi tình yêu thiết tha còn hoà quyện. Bóng con tim nàng dần hạ trong sương mùa xa. Vương Phố Đêm Bóng Tơ Buông Tiếng Đàn Buổi tối tôn nghiêm xuống phố, nhữ
ngón ca hát ngọt nhạt buồn man thật lòng khó diễn tả
Nghe nó như cái làn gió lững lờ trôi, mang theo những truyền thuyết buồn bã. Lời ca gợi ra trải nghiệm buồn chìm khuất, bỗng dưng nhớ về một thứ gì đó không còn. Nào khi nghe lời ca này, lòng tôi lại {thổn thức|rộn ràng|trở nên lạnh lẽo Tình Ca Cho Nơi Xưa Những âm t
Mộng Sầu Ngàn Đêm
Ngọn cơm hồng tàn lụi trong đêm dài, sao xa lấp lánh như bóng. Gió vờn qua lá cây, mang theo mùi gió mùa thu man mác. Một nỗi khát mênh mông bao trùm khắp hồn người, như lời ru êm ái của đêm ngủ. Ngàn giấc mơ bay xa trong đêm tối, mỗi giấc là một nỗi chuyện đẹp như hồng,
Bài Ca Tình Yêu Buôn Mê Thuở
Chốn nơi xa lạ Buôn Mê, tiếng hát thơm nồng ngân vang. Đó là Lời Hát Trữ Tình. Những kí ức cũ được bày tỏ qua giọng ca da diết, khiến người nghe đắm chìm. Từ những con đường xưa, âm thanh chơi vơi mang niềm vui đến tận mỗi người. Bolero Chân trời Mây Trắng Nắng ch�
Lời Bài Thơ: Tựa Ngàn Giấc Mộng
Bài thơ “Tựa Ngàn Giấc Mộng” được sáng tác bởi nhà thơ Nguyễn Khoa Nam, một trong những tác giả nổi tiếng của Việt Nam. Bài thơ nói về giấc mơ của con người, đầy ý nghĩa. Mơ ước Niềm vui Cuộc sống Tựa Ngàn Giấc Mộng là một tác phẩm đẹp, đầy trữ tình. Bài t